落花诨体十首(拼音版)

王夫之 〔明代〕

luòhuāhùnshíshǒu

wángzhī míngdài

yóufēngjuéguòményòujiāguōwàifán

táng西shīcóngdàohuīxiénánruǎnrèntānkūn

cuīxiāngshètóngqiāngguǎnshājǐnglàoàojiǔzūn

shēngqiǎnhóngqúnchībáiníngliánfāngzàizǎotiáncún

yuàntóusuōzuòhāndāngyántuōtàicán

zhōngliújīngjiǎnzhīsāichìhuángchóuféngmǎnjiálán

tángyǒuxiōngjiēhǎijīnqiánguǐhàoshuāngnán

kānāikānxiàodōubēitiánkān

jiāngwèipāománjiējiànzhāngtángqiútuánfěnliǎnglángdāng

zixiàqiānlínchènyùnshīchéngxiàshuāng

jiǔbànshǎnglánqínzhúyuándīngshìsòngrénmáng

kuángbēntóuyāozikōng怀huáihuángniǎoshāng

cāngjiāngxuánzǎnchàchéngchéngtòuzǒujīnpái

biāozòusānshēngjiǎodiǎnxiāncuīliǎng

shǐtáozhēngdīngxiāngdòukòuzǒngqióng

liúnánrùnzhuīyáng驿chūnfēnglúnmái

piànqīngjiāozhànbēitóngnánrènjiǔjiā

shangyúnxiǎngécānggǒujiànpèixīngyíngzǒngxuěshī

huāshǐxiūchàngyǒngshānshī

dàipànlànzuìwàngyǒuqīngzhōulòuzhī

yànhuángxiāobǎobáiyínwénzhāngshuǐmiànshěn

fēngkuángǎiménhànhánxuépěngxīn

jǐnlvféngjiāoxiàojiāoyīngnènményīn

kuāhēidānyàngjiǎoháiféngshǔqīn

láizhēnjīngyuānlàngfēiwánnǎohún

fēngtiānjīnshìjièǒukǒngguǐqiánkūn

duānfēnqīngyuànwèiwénqínbēn

jiànshuōhuángchūnzhènbiéhóngqúnliāoluànkuángkūn

jìnhánxuānshíqiěchènxiàochuíchuí

zhēnchéngcǎoyǎnnánběilàngjièfēngchuīmǎngchàngsuí

bìngguāntāowèijiǔxǐngxiètiānzhī

róngmàndàozhēnjūnzizhǐkǒngbēnchē

jīnqiánqiěmàixiǎoláihóngxiàoshāyōutánlǎodòngnóng

kuíǒurántáo羿gòufēngníngpéngchóng

túnpànyánghuāmìngxiēshēngféng驿gōng

wèishùnhuábēi寿shòuyāocǎojiānhuózhěbáitóuwēng

chūnnǎodōnghōngbáijiàofēishíhóng

sānācéngmǎngzhuàngqiānlèiyǎnjǐnhánqióng

chānglvruògōngpáojiǎdǎofénqiánjīnkōng

màojiāngliáosháoguāngluòpiānxióng

注:以上标红文字表示该字为多音字或者通假字等古今有多种发音的字,光标停留在标红文字上会显示剩余拼音。

王夫之

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

►1条名句 ►1670篇诗文

评论

欢迎 发表评论:

请「登录」后评论!

还没有评论