题常理斋爱吟草后(拼音版)

祝德麟 〔清代〕

chángzhāiàiyíncǎohòu

zhùlín qīngdài

yúnxiǔsānyángōng

zhǎngjiànāiguóshāngnínglùnwénxióng

fánzhōngshìshīgōng

ǒuráncúnzhùpiànjiǎkuīshénlóng

zhāiliáozuǒjiézuòzǎi西nánbāng

shìjìn廿niànniánxuèmáihāopéng

àiyíncǎo使shǐxīnchōngchōng

dāngzhīguāndàojīngcáncóng

xiěyúnxiàngkāi鸿hóngméng

shǔshītàibànxiāngtóng

suìgēngyínchíhéng使shǐcōng

dàoxiǎntóunǎocándōnghōng

fēnxiàolàiqúnyànshāngquèxiánzhōng

suǒwéiyuèxiāngbàndēngqínghóng

liàosānzàihòuliǎngxiángāozéifēng

wèichéngwèicháng西chōng

wéishíjīnchuānqiúlángbèigǎnchěngxiōng

wángshīshēnbáobīngwēishèngchōng

qióngshòuhàibēncuànzhǐxuékōng

jiāngjūnshīmiàosuànànluòzéizhōng

yòujiàngwèinèiyīngjiāndàoqiánláigōng

bànjǐngfēngliùjūnhuàshāchóng

jūnshídiǎnzhīchūnèiqiǔbèigōng

zéiláiduōzéifēng

liángcúnwángfǎngōng

cānghuánglǐngshàngchénjiésuìgàozhōng

shēngfēizǒuqióng

ānsuǒzhīlièfányōng

shūshēngshǒuwèicōng

quèdānglínnándāozhènzéixiōng

liánshíshùrénxùnxuèyóuhóng

zhōukāngkǎiwēnréngcóngróng

chángwéntiáochènshíshūshǐshìtōng

zhìmíngchuánlièqīnyīngfēng

shòumìngnǎidìngyǒngtiányīngqiāng

fēitóngbàncāngjuāndàncōngcōng

jiāngzhīshuǐyōuyōumínshāngāolóngsǒng

huábiǎoguīyúnshùshēnqiānzhòng

huànhuāshuǐtóuyǒuyuēwèizhōng

diǎnbèizhāoxīnxiāngzhìchóng

gōngxuándìngzhùjīngfēng

jiǔyuánmíngshényuàndòng

tóng廿niànliùrénzhàojiēshīwēng

kuàngbànglíngsǒuwénzhèngzōng

línlóngzhúbiānshuǎngxúnlíngzōng

juǎnzàitiānrǎngxìngshìguāngxióngxióng

shēnglvqiúkàngzhuìlínglóng

duōshǎotánjiāmǐnméisuíyān

注:以上标红文字表示该字为多音字或者通假字等古今有多种发音的字,光标停留在标红文字上会显示剩余拼音。

祝德麟

祝德麟(1742-1798)一说德龄,字趾堂,一说字止堂、芷塘。浙江海宁人,乾隆二十八年(1763)进士,历官翰林院编修,提督陕西学政,官至湖广道监察御史,掌礼科给事中。其诗以性灵为主,著有《悦亲楼集》。

►9篇诗文

评论

欢迎 发表评论:

请「登录」后评论!

还没有评论