师安抚生日(拼音版)

晁公溯 〔宋代〕

shīānshēng

cháogōng sòngdài

móuyuǎnchéngjiāqìngzhǎng

qīngxiāngyuánzhuìshùjiǔfāng

yànsānxiùxiángzhànshìchāng

xiàngláishǔlǎojiǔhànwénzhāng

shìwènfēngsāojiāngshuídēnghànchǎng

yúnlěibiànqiūcǎochíhuāng

lúnjīnshíwényànkāng

jiǔchéngfāngmìngshùnsānbiànxīngtáng

dōngchūguānxiàngnánguǒjiàngguāng

zhōngdāngjiànqīngmiàoshǐyànchūkūngāng

shìsháoyīnzàirénjiēròuwèiwàng

yáowénwàngguózhòngzhènggōngxiāng

lùnkànqiánbèichūnqiūshǒuwáng

tánjīngzhuīxiàbānyáng

jiàzhòngliánchénggōnggāozhìshuǐháng

yuánqīngyàncáirèngànjiāng

yǒng穿chuānyuèwénchéngxiéshuāng

gāomíngguānháojiànfēngqiáng

dànchuíjīnxièfāngzhàohuáng

jìngpáixiàyòngzòuāfáng

退tuìcǎosānqiānshēnkuīshùrènqiáng

duōwénzhèngdòushíbiànshāngyáng

xiāngdǎngzūnwánglièjiāoyóushuōzhèngzhuāng

xiánhuàzōuwénjiànchéngkāng

zhuàngsuìguānzhōuzhāoshíxiàochǔkuáng

fēngchéntiānxiàzhéyuèwèizhōngliáng

xīnglièqiáoménwàishuānghánshuǐbàng

yīngshūsuíhànchuánqièshàngxiáng

xiānduōshìgāotánlǎocāng

zhūgānzhéjiǎozōngshēngtáng

zhuóxiùliánlónglíngxiāofènghuáng

西hóngliáoyǎnběihǎizànhuáixiáng

jiàngzhàngshīshìqīngjīnzixíng

zhìyīnxiāozhèngwèixuégāohuāng

fāngtiānzòngcáimíngzhāng

zhùyánmèngshuōdǐnggàntāng

xiànxīnghuádànsōulièfèngcháng

gōngchuánzhàoduóyīnggōngshāng

jīnzhūhóuzhòujiāochóngshàngshāng

cháoxiūcǎomiàozhīfáng

fāngfēngzhōngzhìjiāngfēndàiyuèbēng

shǒubāngyándiǎnfànzhèngfáng

ēnshàngshūbānshěngláng

míngguāngliánzhíjiànhánxiāng

míngwénchuíshēngǒngchuáng

tiānlínzhìguāndòngfēnglǐnshòuzūnliáng

jìnshěngyínhóngyàocháotíngshǎozàonáng

yōushíwéijiǎèshénzhānggāng

céngliújiànmáilúnwèiqiáng

zhōngyánshēnkāngkǎizhíchuāfēiyáng

lvkāixuānshìchángqǐngshàngfāng

jiētānzhàngfèngjiàncháoyáng

zhídàonánróngànqúnchénxiāng

xīnwàngchǒngzhīmìngxìnxíngcáng

jiǎodàosēnzhǎngzhōuwèiyāng

zhuìzhòngshìjiāoyǎnkāizhāng

yǒuzhǎngchéngshíbǎojiāng

míngluánxuéfēipèiléitáng

zhàngshòukōngdòngyuǎnjīngchuíshǎohǎihuáng

fāngqīng宿wèinǎishìxuānshang

guōéhuíjiàzhuānchéngzài耀yàománg

huàjiāngběizhǐsòngjuézhàonántáng

jiāngqiánjìnghuáng

使shǐchēgèngkànténgxiāng

wèiguīqiánháiwénchūqiāng

tōngchǐdàozuòshíniánliáng

niàndōngnánduōxīngchǔyuèjiāng

xīngzhànjìnguóyànzǒuqínhuáng

wǎngzhěláojīnwángwèiliàng

shūchuíxiàngwèizàiyánláng

suīzhōngfènshénmóuzhèngwàirǎng

huìqínjiéfāngtiǎnshāodāng

zhòuqínshùshānjiēwènhuáng

zàilìnggōngjìnlàigōngliáng

jiǔliúchéngsāixíngkànfèngzhāng

āndōushěrénzhuāng

yǒudànzhǎngjiázhōngniánqiètàicāng

chénglóngāngǎnwàngfēifèngguǒwèixiáng

tānnántóudēngtángfèngshāng

yáoqiānsuì寿shòuzuòjiànhǎishēngsāng

注:以上标红文字表示该字为多音字或者通假字等古今有多种发音的字,光标停留在标红文字上会显示剩余拼音。

晁公溯

溯,字子西,济州巨野(今山东巨野)人,公武弟。

高宗绍兴八年(一一三八)进士(清康熙《清丰县志》卷四)。

史籍无传,据本集诗文,知其举进士后历官梁山尉、洛州军事判官、通判施州,绍兴末知梁山军。

孝宗乾道初知眉州,后为提点潼川府路刑狱,累迁兵部员外郎(《宋会要辑稿》选举二○之二○)。

有《嵩山居士文集》五十四卷,刊于乾道四年(一一六八),又有《抱经堂稿》,已佚。

 晁公溯诗,以影印文渊阁《四库全书·嵩山居士文集》为底本。

校以清初抄本(简称抄本,藏北京图书馆)、清知圣道斋抄本(简称知圣道本,藏上海图书馆)。

新辑集外诗附于卷末。

►449篇诗文

评论

欢迎 发表评论:

请「登录」后评论!

还没有评论