秋夜与子充论文退而赋诗一首因简子充并寄胡教授仲申(拼音版)

宋濂 〔明代〕

qiūzichōnglùnwén退tuìérshīshǒuyīnjiǎnzichōngbìngjiàoshòuzhòngshēn

sònglián míngdài

tàizhīsuíxíngtiānshēngshēngyóushēng

xiǎohuòdànghǒuhǎijiāngchùliúfēngtíng

tiānlúnjiāoshénguǐzhànzhóutǐngjiāolóngzhēng

quānjiùzòupiāoshāshíxiánmíng

línggōngzhìyóngyuántiānchéng

shúyányǎngmiàoliǎngjiānpèirénwèilíng

dàishǒuzàishàngxiàwèicánglièshānyíng

fèiwèijīnguānhàozhōngqìngshēngzhàocóngháiyīng

rényīnwànbiànchūyǒuchéngnánmíng

yīnzhāchìxiè忿fènzhìxiàohàojiàoshūyōuqíng

wěnhóushéshěnqīngzhuózhēnggōngshāngfēnzhòngqīng

shūfāngsuījiǎxiàngzhìdàorénwěibìng

qiūjiàngshénqúnshèngyīnshēngwèijiàowénzhūjīng

yánqióngyángyīnzhèngshìyínyǒngqíngxìngzhēnpíng

jiéwényánjǐnmíngfēnzhèngjiǎxiàngzhízhāotiānmíng

xuánjǐngyánshèngréndàijiànzhōngsuíqúnméng

diànānhǎiyuè使shǐxiàozhíyuèkāizhòngmíng

làimíngdòngyīngfēngshēngsuǒbèiláipínréng

sòngwèiwēngcàichénqínchǔyóuyúnzhēng

língzhēnshòuzàokǔnyuèpáibēilùnguīchónghóng

tàiróngàngjǐnzhāngàixuánxiūníng

xìngtánduóshēngyuǎnrénzáozhìxiānxiāndēng

gōuqiánbǎishìqīngjiānbáitóngshíwěiwěi

huánglǎoxuánshèmíngxìngxíngmíngcǎnfēnzhēngróng

jiǔjiākuángliúèjuégǎngqiángdōngyíng

yúnpiānhuòhàijiàoshàngchěngsuǒxuéwèixiāoténg

kuángqínjiàngdǎiliúshìchìxiǎngsuífēngxíng

huángmáobáiwěiduòbiānbèiliánzhūkuājiǔnéng

bānyángméiháojuànjìngxiàgāonánshēng

liùdàipiánzhīxuǎnyóujiāojīn

gèngtángsòngfēishènglvzhīliùzhōngnánshèng

yàozhīshēnghuáyǒushuāixiēzhìxuéduōlíngpīng

rénwénběnwèizàidàoshìchuíqiānlíng

suīgōngyòngxiāorǎngyīngjiànshuǐfēiyuānbīng

shūgàochūdānfèngbīngchífēihóngxīng

jīnkuìshíshìdǒngrónggōngjùnlièyànránmíng

shìdēngyòumiàoxùnshīnéngshìxuānshēngméng

zhāngshūtiānfēiliànshítánbiànbǎoguózhǎngchéng

zhānrùnpèiyúnxiégèngtóngxiāoshēng

dāngcāoyǒngshōushìfǎntīngtànxuánjīng

yóuzhōnggōushēnzhǐshòutóujǐngcóngjiōng

cháobiànhuǎng西hǎiwèidōnglíng

jīngshénsuǒzhìwànshètuóyuètíngzònghéng

zhēnchúnbāngjiàngàodǐngchōnggāoxīnchényīng

húnyuányīngzhènxiǎngshènquèshūwénlíng

yánsēnxíngqiūhuájiànbǎihuìhánchūnróng

jìnhánpéngjiāngyǎngjiēdòubǐnghuīchánqiāng

yànzhǎngyángjiàolièméngdùnluánjīng

gāopáixiāohànkuàwěihàngxièyóutàiqīng

wèizhízhuìjiǔyuāncházhīwénshēng

yōuyīngōngzuòguǐguàihuīguǐnánwèitīng

ránmíngchìhuǒjǐngyàosuǒhéngliúwèiqióng

shìmiàozàohuàzhóuxiǎoxiāngpíng

jīnshísuījiānyǒuxiāowénguānggènchángjīngyíng

dànyōuzhuōgōngzhībiànjiùjiāoshīdǐngtóng

ràngzhōuháiyǒujiémiánzhīfēichéng

cóngmǎojiǎowénshǐchěngxiāohàncuīqiángqíng

shàngshīkǒngwèicháxiàshìqiānyóuzhūxiōng

yīnggōngshèhóuzàizhèngzàixuányóuyīng

wēnwēnwénpánjié绿lvhándiànshēngqīngpíng

yǒushíchīshùjiéshàngrénjiànlíng

zhùkōngzhíxièjuéliúàishìhuánglǎowèihóngtíng

yīngzhīdūnběnnǎiyànqiězhābiāowàiyóuzhōngpéng

niánláichéngàimángliúhànjiābèiyánjiāochēng

cuànshēngǎorǎngnǎinéngkàngzhìlíngxiāozhēng

shàngōngqīngmiàoliángchǔyànwēixīn

zhīchūshēngyǒukuàizhēnkēng

míngchánzàochuīěrwéijuéchéngdānyīng

tiānrénzhījiānhuòyǒukuìguānméngshēng

yáojiāngshàngyuèzhūjiāshùnòngjǐngchīlóngqíng

wéishíwànlàishígěnggěngyínhánshéng

huáchuānxiānshēnglǎnqiānyuèxíngkōngtíng

yángjīnquèkāngkǎichōuguānyàochéngyīngníng

xiānshēngwénzhāngzhèngyòngshìyīnpánzhōugàofāngzhēnghéng

zhīshēnqiànguǎnbàoqiǎnjiāowèishùjīnshízhēn

niànniǎnzhuǎnchéngmèiyínshēngzàiwěnhàocāngyíng

suānhánhuòlèizhēnyàotuòchíwèibēihánhóng

rénshǒuguānzàimièxuélínlǎowényuānjīng

sānniánjiànzhìmènghúnshízhúchénfēngzhēng

shígòng宿ruòjīnzhònggāndǎnyīnqínqīng

注:以上标红文字表示该字为多音字或者通假字等古今有多种发音的字,光标停留在标红文字上会显示剩余拼音。

宋濂

宋濂

宋濂(1310—1381)字景濂,号潜溪,别号玄真子、玄真道士、玄真遁叟。汉族,浦江(今浙江浦江县)人,元末明初文学家,曾被明太祖朱元璋誉为“开国文臣之首”,学者称太史公。宋濂与高启、刘基并称为“明初诗文三大家”。他因长孙宋慎牵连胡惟庸党案而被流放茂州,途中病死于夔州。他的代表作品有《送东阳马生序》、《朱元璋奉天讨元北伐檄文》等。

►2条名句 ►193篇诗文

评论

欢迎 发表评论:

请「登录」后评论!

还没有评论