早还乡行(拼音版)

周是修 〔明代〕

zǎoháixiāngxíng

zhōushìxiū míngdài

zhǎngānchéngnánguāndàobàngxíngrénchēpéngpéng

xíngrénxuānángdiāoānxiùyáolínláng

jǐnpáodàishēnghuīguāngjiànpáoxiāoláng

bàochóujiǎyǒngbǎidāngduǎnqiāngzhǎngjiànkuāxiōngqiáng

xiánxuézāngcāngchíchuíkěnsuíhànzhāngliáng

měiqièpīngtíngshuāngfènghuángluózhūcuìjiāoshūzhuāng

chūnfēnglièzuòyànhuátángchǔquànqīngshāng

xuěhuāmàoduànrénchángjiéjiāoháoxiáqīnghóuwáng

hǎiyīngshēngyángtiānzizhàojiànzhǎngyáng

chìshòuxuánjīnzhāngzhènliánbīngpíngběifāng

běifāngwàntiānmángmángyándōngshíyuèjiēxuěshuāng

zhìniǎofēibànghuángchéngēnshòuxīnhuánghuáng

chēsānyángyángzhènhuāng

fēnyíngqiǎnjiāngbīngcángguānliánshàngjiāng

hēishānqīnghǎiláofángsuífēnghuǒshāchǎng

zhuǎnzhànshāchǎngwèiyānghuìxīngdāngshōujīngmáng

xiōngshāquǎnyángxuèliúpiāochǔshīchénggāng

chuándàodānxiānmǎijiàngnánsāiběijiùpíngxiāng

xiànkǎiguīláicháojiànzhāngjiànzhāngchūnhuāhuánghuáng

chǒngēnwèiláodānggōnghánpéngxiāngjiéháng

míngtóngwèihuòcānáoxiángchūmóumiàoláng

tiānxiàzhīrénshuígǎnwàngzhǐjīnlǎobìncāng

shānhǎijiǎoyáozhǎng便biànmíngzhǔguīzhuāng

zhízhǐhéngyuèxiāoxiānggōngqīngjiànsāiliáng

xiāoāiyínxīnshāngdànjuéshuānglúnqiāngqiāng

shìshíjiǔyuètiānliáng西fēngchuīshang

鸿hóngyànnánfēichuàngzhīwèidàoliáng

shìxúnsānjìngyǐnyōuzhuāngzhúmáoshānqiáng

huánshùzhīgànshùsāngzisūnshìwèizāng

qiūtuántuánshífānghuángféiláixīnjiǔxiāng

zuìlíncānglàngxiàngzhīguìjīnwàng

zhīwànguótánggōngchéng退tuìzhōngzhìyāng

zhàngyǒuzhìliàngyòngnéngshìsǎokāng

wànzhōngzhībǎochángxièguānzǎoháixiāng

注:以上标红文字表示该字为多音字或者通假字等古今有多种发音的字,光标停留在标红文字上会显示剩余拼音。

周是修

(1354—1402)明江西泰和人,名德,以字行。少孤力学,洪武末举明经,为霍丘县学训导,建文间为衡王府纪善,留京师,预翰林纂修。好荐士,屡陈国家大计。燕兵入京城,自经于应天府学尊经阁。尝辑古今忠节事为《观感录》。

►202篇诗文

评论

欢迎 发表评论:

请「登录」后评论!

还没有评论